Người hay trì hoãn thường có tính cách cầu toàn?

.

Trong nghiên cứu mới được công bố trên tạp chí Psychological Science, các nhà nghiên cứu đã sử dụng hình ảnh cộng hưởng từ (MRI) để nghiên cứu bộ não của 264 người đàn ông và phụ nữ. Sau đó, họ sử dụng thông tin của cuộc khảo sát để phân tích mức độ bốc đồng hoặc khả năng ra quyết định của họ. Những người tham gia đã được đưa ra một số điểm cho định hướng hành động liên quan đến quyết định (AOD), mà về cơ bản chia chúng thành những người làm việc hoặc người trì hoãn.

Những người kiểm soát hành động kém, những người hay trì hoãn, có chỉ số trung bình amygdala lớn hơn. Amygdala chính là vùng não liên quan đến kiểm soát cảm xúc như sợ hãi, lo lắng…

Theo các tác giả của nghiên cứu: Những người có khối lượng amygdala cao hơn dường như tập trung suy nghĩ nhiều hơn,do đó có xu hướng ngần ngại để bắt đầu một ý định và có xu hướng trì hoãn việc bắt đầu nhiệm vụ mà không có lý do chính đáng nào. Nói cách khác, những người hay trì hoãn có thói quen thận trọng hơn là họ thực sự lười biếng.

Nhà tâm lý học Perpetua Neo chia sẻ rằng: "Về cơ bản những người trì hoãn thực sự có vùng não sợ hãi hoạt động rất nhiều. Nỗi sợ chủ yếu liên quan đến công việc, vì vậy họ cần phải trì hoãn sự khởi đầu."

Không những vậy, thói quen trì hoãn đôi khi chỉ là biểu hiện của tính cách cầu toàn, và nỗi lo sợ công việc không được như ý muốn.

Một cách để giải quyết vấn đề này là nhận ra sự khác biệt giữa tính cầu toàn và sự xuất sắc. Người cầu toàn tự đo lường bản thân bằng tác phẩm cuối cùng của họ. Nếu nó không hoàn hảo, giá trị của họ sẽ giảm.

Neo chia sẻ: "Khi có thêm sự bận rộn, sự tránh né, những điều tồi tệ, sự hối tiếc, giá trị của bản thân, và cả những kỳ vọng không ngừng điều đó sẽ tạo ra loại cocktail mạnh. Trung tâm sợ hãi sẽ ngày càng phát triển”.

“Sự xuất sắc là thước đo giá trị cuối cùng để biết chúng ta là ai và không có quá nhiều thể hiện vào những lần nhỏ lẻ. Chúng ta không cần phải đứng đầu trong tất cả mọi việc. Chỉ vì bỏ lỡ một điều gì đó không có nghĩa là chúng ta sẽ thất bại hoàn toàn”.

Thực tế là con người không nên trì hoãn quá nhiều, nhưng trì hoãn để tốt hơn. Neo khẳng định: "Tôi thực sự nghĩ rằng sự trì hoãn là một điều tuyệt vời", "nếu có ý định trì hoãn, hãy thiết kế nó một cách hợp lí. Bởi vì thực sự, trong thời gian trì hoãn, sẽ có rất nhiều điều thú vị của cuộc sống được khám phá”.

Nếu biết trước sẽ bị phân tâm trong vài giờ khi đang làm công việc quan trọng nào đó, có thể dành thời gian đi ra ngoài, làm những điều chúng ta hứng thú, hoặc thậm chí học cái gì đó mới, như ngôn ngữ hay kỹ năng.

Neo đưa ra lời khuyên: "Chơi cũng là hình thức giúp con người học hỏi và sáng tạo, vì vậy đừng cảm thấy có lỗi khi chơi", "nếu muốn kiểm soát sự trì hoãn của mình, hãy hoàn thành công việc, tận hưởng chính mình và khám phá thêm một kỹ năng mới.

Một trong những cách đơn giản nhất để giải quyết vấn đề trì hoãn là làm cho mục tiêu thực sự cụ thể và không quá lớn. Nhà khoa học hành vi B. J. Fogg đã đưa ra một phương pháp gọi là "thói quen nhỏ".

Chúng ta không nên nên ngừng trách mắng bản thân khi cảm thấy không có động lực. Không nên dựa vào động lực để đi đến đích. "Đó là về việc tạo ra những bước nhỏ: mình có thể làm gì hôm nay? Và sau đó tự thưởng cho mình. Rất nhiều người nghĩ rằng sẽ chỉ thưởng cho bản thân mình khi đạt được điều tuyệt vời cuối cùng. Tự thưởng cho mình khi vượt qua mỗi chặng đường nhỏ, bạn sẽ có động lực đến với những thành công lớn hơn.

Ngoài ra, khi lắng nghe tiếng nói chỉ trích trong đầu của mình, chúng ta có thể nhận thấy nó không phải là của mình nữa. Sự chỉ trích đó có thể khiến chúng ta liên tưởng đến những phàn nàn từ người thân quen, đồng nghiệp… về thói quen trì hoãn. Tuy nhiên, điều thực sự cần làm là phải loại bỏ tất cả những tiếng nói chỉ trích đó, bởi khi ấy, chúng ta sẽ làm việc hiệu quả hơn.


Thanh Lam

Theo World Economic Forum

Nguồn: songmoi.vn