“Phía sau cánh cửa” đẫm nước mắt

.

Lựa chọn cách thể hiện ấn tượng, giàu sức liên tưởng và nhiều hình ảnh tượng trưng, “Phía sau cánh cửa” trước tiên gây ấn tượng cho người xem về mặt thị giác. Sự tò mò khiến khán giả buộc phải lắng nghe những câu chuyện, nhìn kỹ hơn những bức hình chụp nhân vật thật để hiểu và thấu cảm nỗi đau của người trong cuộc.

Những người phụ nữ bị bạo hành gia đình có thể đến làm bất cứ ngành nghề nào, bất kỳ địa phương nào. Thậm chí, rất nhiều kẻ bạo lực lại khoác lên mình những vỏ bọc hoàn mỹ - học cao hiểu rộng, một người chồng “thương vợ chăm con”.

Người xem có thể ngạc nhiên với câu chuyện được chia sẻ bởi cô nhân viên ngân hàng bị chồng dùng các đồ vật trong nhà ném vào người tới thương tích nặng, cô biên tập viên truyền hình phải chịu sự thóa mạ từ người đàn ông của mình… Bạo lực tình dục, bạo hành về tài chính, ngoại tình và cả sự lạnh lùng đến ghê rợn… người chồng có thể làm bất cứ điều gì miễn là họ cảm thấy thỏa mãn cái tâm ma, phần bóng tối trong con người họ.

Một phụ nữ làm trong ngành công tác xã hội có chia sẻ: Triển lãm không có nhiều chú thích nên lúc đầu xem hơi khó hiểu, tuy nhiên lại gợi ra nhiều liên tưởng, khiến mình suy nghĩ nhiều hơn về bản thân, gia đình và hoàn cảnh của nhiều những người phụ nữ mình đã gặp trong cuộc sống ngoài kia. Rất đáng quan tâm.

“Phía sau cánh cửa” thực sự buộc chúng ta phải suy ngẫm và có trách nhiệm nhiều hơn với những người phụ nữ sống bên trong những cánh cửa vẫn thường được đóng kín nơi những ngôi nhà tưởng chừng rất đỗi bình yên trong xã hội. Hóa ra, chốn nguy hiểm nhất đôi khi lại chính là nơi mang danh “tổ ấm” ấy.


Thùy Liên

Nguồn: songmoi.vn